Thursday, 25 May 2017

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần III Chương 9-Hết

Chương 9. Một vận mệnh khác

Sang ngày hạ chí, họ hạ trại cách con suối không xa. Tanda chỉnh lại bả vai bị trật khớp cho Chagum, cố định nó lại bằng một cái quai buộc tạm, sau đó anh bôi một thứ thuốc nặng mùi lên bên hông cậu, nơi đã trở nên bầm tím sau khi cậu bị Rarunga ném xuống bãi sông.

"Em phát huy năng lực lắm đó." Balsa cười bảo Tanda trong lúc anh xử lý vết thương trên lưng cô.

Tanda khịt mũi. "Mọi người đều thế thôi."

Rồi họ nghe thấy giọng của Jin và ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy các Thợ săn đang trở lại cùng hai con gà rừng béo với một ít cá cho bữa ăn. Nhận thấy Chagum đã tỉnh, Jin và Zen run run quỳ xuống trước cậu, đầu khấu thấp.

"Hoàng tử điện ha!" Hai người không dám nhìn vào mắt cậu.

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần III Chương 7-8

Chương 7. Mộng cùng mây

Sau khi Torogai và Mon xuất phát, Balsa cùng những người còn lại tới bên sông Aoyumi, tìm cách phán đoán xem Chagum đã đi về phía thượng nguồn hay hạ nguồn. Trong buổi hoàng hôn đang dần tối, mặt sông đã không còn những đám mây mù lảng bảng nữa.

"Chị nhớ em có nói rằng sau khi sinh ra, Nyunga Ro Im sẽ lớn lên ở biển. Nếu đúng như thế, hợp lý nhất là theo dòng nước đi xuống cửa sông, đúng không?" Balsa hỏi.

Tanda vừa định gật đầu thì bỗng thoáng thấy thứ gì đó trên bãi sông lởm chởm đá khô. "Kia có phải là vết lửa trại không?"

Balsa nhìn về phía bãi đá, nói với vẻ nóng nảy: "Ừ, nhưng thế thì sao? Đó không thể là do Chagum nhóm lên được, nên chúng ta..."

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần III Chương 5-6

Chương 5. Những cái móng tấn công

Họ tiếp tục đi, Jin phía trước, Yun và Zen ở hai bên, Mon theo đằng sau. Bốn Thợ săn còn lại không lộ diện. Balsa biết bọn họ hẳn phải đang ẩn mình trong rừng, bao bốn phía xung quanh – một điều cực kỳ khó khăn trong địa hình hiểm trở này. Tiếng ve kêu liên miên dội xuống, vang ù ù trong tai không ngừng.

Chagum vẫn còn trong trạng thái lơ mơ. Tuy cậu ý thức được mình đang di chuyển trên sơn đạo, cũng cảm nhận được bàn tay Balsa giữ mình, vẫn có những lúc Sagu hoàn toàn biến mất, trong mắt cậu chỉ còn thấy Nayugu. Người cậu thấm đẫm mùi shigu salua, khiến cậu gần như xây xẩm, nhưng mùi hương ấy chỉ có thể ngửi thấy được ở Nayugu; ngay cả Balsa đang đi ngay bên cạnh cậu cũng không ngửi được nó. Mùi hương ấy đọng lại sau từng bước đi, để lại những dấu vết rõ ràng.

Balsa chợt thấy nổi da gà, tóc gáy dựng đứng như vừa bị dội nước lạnh. Cô chuẩn bị tinh thần, tưởng rằng Mon định tấn công, nhưng cô lập tức nhận ra rằng mình đã lầm. Tất cả mọi người đều đã dừng lại. Tuy các Thợ săn, Torogai và Tanda rõ ràng đều cảm nhận được điều gì đó, một sự hiện diện như đang dần hình thành tựa hơi nước bốc lên từ mặt đất, không ai nhận rõ được ngọn nguồn của nó. Tiếng ve kêu rầm rĩ bỗng ngưng bặt. Sự tĩnh lặng bất thình lình cực kỳ căng thẳng.

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần III Chương 3-4

Chương 3. Chuyển biến bắt đầu

Khoảng bốn tháng sau khi chuyển tới động săn, khi tuyết trên những sườn núi đã bắt đầu tan, một thay đổi kỳ lạ xảy đến với Chagum.

"Này Chagum, em định ngủ hết ngày đấy à?" Balsa vừa trách cứ vừa xốc chăn của cậu bé lên.

Chagum lơ mơ ngước nhìn cô. "Chị Balsa, em mệt quá. Người em cứ nặng trịch ấy."

Cô sờ tay lên trán cậu, nghiêng đầu nghĩ ngợi. "Có thể là em bị cảm rồi, nhưng không thấy sốt. Tanda, em ra đây xem chút đi?" cô quay người gọi anh. Tanda đang đun nước bên bếp liền ngẩng lên nhìn. "Chagum nói là thấy mệt này."

Tanda quỳ xuống bên họ. Anh bảo Chagum thè lưỡi ra, rồi đưa tay sờ dưới tai cậu. Sau đó anh cầm lấy chiếc cổ tay mảnh khảnh của cậu bé và bắt mạch. Đếm nhịp một lúc rồi, anh nói: "Hừm, mạch hơi chậm. Chagum, em có cảm thấy gì khác ngoài mệt không?"

"Em buồn ngủ lắm... Cứ như thể bị... kéo xuống... lòng đất..." Hai mắt cậu đã nhắm lại, say ngủ. Tanda và Balsa nhìn nhau.

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần III Chương 1-2


Phần III. Ngày hạ chí



Chương 1. Mùa đông tại động săn

Chagum vốn tưởng hang động để săn thú họ tới sẽ khá nhỏ, nhưng khi tới nơi, cậu mới biết nó hoàn toàn khác với tưởng tượng của mình.

Họ đi theo dòng Aoyumi, leo cao cao mãi cho tới khi vượt qua một ngọn thác và gặp một bãi cỏ tương tự như ở trước nhà của Tanda. Phía sau đó là một vách đá quấn chằng chịt dây leo và rễ bám mọc từ những dải đất đọng trong các khe nứt cùng vỉa đá chìa ra, cộng thêm mạng nhện giăng khắp nơi. Vào thời điểm cuối thu lúc này, những dấu hiệu của mùa đông đang rõ dần, lá cây đã rụng cả, để lộ mùa đá xám tại nhiều điểm.

Trên vách đá có một lối vào nhỏ, vừa đủ cho một người đứng. Tanda nhóm đuốc và tiến vào. Một lát sau, anh gọi Chagum. Cậu ngập ngừng vào hang, sau đó nhìn quanh trong kinh ngạc. Khoang động này lớn như một đại sảnh trong hoàng cung. Trần hang cao tới mức ánh sáng đuốc không chiếu được tới, độ rộng của hang cũng vậy. Cậu vốn nghĩ trong hang sẽ ẩm thấp, nhưng nó lại khô một cách đáng ngạc nhiên.

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần II Chương 3-4-5

Chương 3. Thông điệp từ Torogai

Nằm sâu phía dưới nền tẩm cung của Hoàng đế là một mật thất mà chỉ có ngài, Thánh đạo sư cùng các Thợ săn biết đến. Vào thời khắc này, gian phòng ngập chìm trong một sự trầm mặc trĩu nặng những cảm xúc giận dữ cùng nóng nảy. Hoàng đế ngồi phía sau mành trúc, Thánh đạo sư và Shuga ngồi phía trước, ba người cùng nghe lời báo cáo của Mon.

Riêng việc Mon và người của mình để mất dấu Nhị hoàng tử đã là tội không thể dung thứ, sau đó lại đến việc các Thợ săn bám đuổi theo bà lão chú thuật sư bị sập bẫy một cách dễ dàng và trắng tay trở về. Thất bại quá nặng nề, Mon cảm thấy rồi sẽ không còn đường nào khác ngoài lấy cái chết để tạ tội. Vài giờ sau cuộc chạm trán với Balsa, anh mới tỉnh lại, nhưng tới giờ vẫn phải chịu một cơn đau đầu kinh khủng cùng cảm giác choáng váng. Thần sắc của anh trắng bệch như người đã chết.

"Làm thế nào mà việc này lại xảy ra?" Thánh đạo sư trầm giọng thúc giục. "Một trong các ngươi bị chém ngang mặt, một bị đâm vào vai, lại thêm một người nữa bị thương nặng tới mức may chưa mất mạng. Còn ngươi, người đứng đầu, thì bị đánh vào đầu đến bất tỉnh."

Hộ Vệ Của Tinh Linh - Phần II Chương 1-2


Phần II. Rarunga





Chương 1. Dược sư Tanda

Balsa cứ mãi chìm trong bóng tối. Cô lờ mờ ý thức được cơ thể của mình, có khi rét lẩy bẩy, có khi nóng thiêu đốt đến phải thở dốc, cùng với một nguồn đau âm ỷ luôn hiện hữu. Trong những khoảnh khắc nửa tỉnh đứt quãng, cô nhận thấy mình được nâng lên, sau đó thoáng cảm giác như có ánh nến đang lay động trong bóng tối này. Cô cũng nhớ tới một cơn đau khủng khiếp xuyên qua bụng và cánh tay, đã khiến cô phải hét lên.

Khi tỉnh lại, cô không biết mình đang ở đâu, giờ là năm nào, hay thậm chí vì sao bản thân lại bị thương. Ánh mắt của cô chạm tới người thanh niên đang lơ mơ ngồi bên giường, hai cánh tay anh khoanh trước ngực, gương mặt trẻ được chiếu rõ dưới nắng chiều nhạt.

"Tanda?", cô khàn khàn nói khẽ. Người nọ lập tức mở mắt. Anh có diện mạo hiền lành, tuổi chừng hai bảy hai tám. Màu da sẫm gần như nâu đen tương phản với mái tóc nâu hơi rối cùng đôi mắt tràn đầy sự ôn hoà, hai bên khóe mắt đã hiện nếp nhăn.